GHÉP GIÁC MẠC - MANG LẠI NGUỒN SÁNG CHO ĐỜI

Cập nhật lúc : 15/06/2016 10:08

GHÉP GIÁC MẠC - MANG LẠI NGUỒN SÁNG CHO ĐỜI 
 
Người ta thường nói :"Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn...".Với tôi đôi mắt còn là chìa khóa của sự sống. Bởi vì, khi tiếp xúc với những người kém may mắn sống trong mù lòa, tăm tối họ luôn mơ ước có một lần thấy được ánh sáng, thấy được người thân, để người đời không cười chê và có được một mái ấm gia đình... Để thực hiện được mơ ước đó là việc vô cùng khó khăn bởi họ quá nghèo thì làm sao có tiền để ra nước ngoài ghép giác mạc. Với chi phí mỗi cas khoảng 15.000USD. Đối với chúng tôi- những người tham gia thực hiện chương trình ghép giác mạc mang lại nguồn sáng cho đời, cũng gặp nhiều trở ngại bởi số người hiến tặng giác mạc rất hiếm, thường thì 3-4 tháng chúng tôi mới lấy được vài giác mạc từ người chết hiến tặng.
 
Theo thống kê chưa đầy đủ thì tại Việt Nam hiện có hơn 300.000 người mắc bệnh lý về giác mạc bị mù, đây là một con số không nhỏ. Vậy nên ngày 21/07/2012 hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo TP Hồ Chí Minh (HBT BNN TP HCM) thành lập Ngân Hàng Mắt (NHM) để làm công tác vận động xin giác mạc từ người sắp qua đời. Từ đó đến nay NHM của HBT BNN TP HCM kết hợp với đội ngũ Y Bác sĩ khoa mắt BV Nguyễn Trãi TP HCM đã thực hiện lấy được 20 giác mạc và ghép thành công cho 18 cas. Tuy con số còn khiêm tốn nhưng đó là thành công lớn mà chúng tôi đạt được. Chúng tôi và những người được ghép vô cùng biết ơn những người đã hiến tặng giác mạc bởi không có họ chúng tôi không có được thành quả này.
 
Niềm vui của chúng tôi không thể nói bằng lời sau mỗi cas thành công: Chị Nguyễn Thị Kim Ngọc , sinh năm 1986, ở Đồng Nai, mù hai mắt do loạn dưỡng giác mạc khi lên 06 tuổi, hoàn cảnh của chị rất khó khăn: sống với bà ngoại, đi bán vé số, lấy chồng cũng bị mù hai mắt, khi sinh con chị càng khó khăn hơn...
 
Sau khi khám, các bác sĩ nhận xét đây là một cas rất khó bởi chị mắc nhiều bệnh kèm theo: tật khúc xạ do loạn dưỡng quá lâu thêm tật run giật nhãn cầu... khả năng ghép giác mạc thành công rất thấp. Dù vậy, do hoàn cảnh quá đặc biệt vẫn phải ghép giác mạc cho chị, để cuộc sống chị phần nào bớt khó khăn.
 
Sau 1giờ 30phút phẫu thuật ghép giác mạc, ngày hôm sau mở băng, chị bắt đầu nhìn thấy. Lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt đứa con bé nhỏ và người chồng của mình dù chỉ lờ mờ nhưng chị rất vui sướng. Sau 03 tháng theo dõi và điều trị thị lực của chị rất tốt 4/10, giờ chị đang cố gắng học chữ để đọc được. Nhìn chị tay trong tay bước đi tự tin cùng chồng con đến bv tái khám (thay cho cây gậy dò đường đi bán vé số ngày nào...) niềm vui hạnh phúc rạng ngời trên mặt, chúng tôi thấy mình hạnh phúc trào dâng.
 
Hay cas em trai 21 tuổi ở Vĩnh Châu, Sóc Trăng. Em bị viêm giác mạc khi lên 03 tuổi: một bên mắt trái không còn nhãn cầu, mắt phải chỉ còn thấy sáng tối do sẹo chiếm hết giác mạc. Sau phẫu thuật, khi mở băng em mừng rơi nước mắt la lên:" Má ơi! Con thấy được rồi..." mặc dù lúc đó em chỉ thấy lờ mờ bàn tay của bác sỹ.
 
Ngay từ cas ghép giác mạc đầu tiên thành công được thông tin đại chúng đưa tin, chúng tôi nhận được sự ủng hộ và niềm tin tưởng rất cao từ cộng đồng, nhưng số lượng người hiến giác mạc vẫn hiếm bởi vì định kiến của người dân là phải giữ toàn vẹn thân xác sau khi chết, phần thì do người tặng sau khi qua đời chúng tôi mới được lấy giác mạc và chỉ giới hạn thời gian 06 giờ đầu sau khi ngưng tim ngưng thở thì giác mạc mới sử dụng, nếu lấy trễ quá giác mạc sẽ bị hỏng, không sử dụng được.
 
Vì vậy, khi được người thân của người hiến tặng thông báo, bất kể ngày hay đêm, điều kiện phương tiện thế nào...chúng tôi cũng phải có mặt kịp thời để lấy giác mạc và cố gắng từng thao tác nhỏ để bảo quản giác mạc vừa lấy được, vì nó vô cùng quí giá. 
 
Dù căng thẳng, mệt mỏi đến đâu chúng tôi vẫn phải giúp đỡ gia đình lo việc hậu sự cho người quá cố. Nhiều khi thức đêm vượt hàng trăm cây số, đến nơi người thân người hiến tặng ngăn cản không cho chúng tôi lấy giác mạc, chúng tôi đành phải ra về sau khi giúp đỡ xong việc hậu sự cho người quá cố. 
 
Tôi còn nhớ như in lần đầu tiên tiếp xúc với xác chết, tôi rất sợ, nhưng nghĩ đến những bệnh nhân sống trong tăm tối, cần ánh sáng, tôi tự nhủ phải can đảm vượt qua nỗi sợ của bản thân, góp phần thực hiện nguyện vọng của những người mù để xã hội giảm thiểu bệnh tật, người dân sống có chất lượng hơn.
 
Là một Kỹ thuật viên, thu nhập hàng tháng của tôi rất ít ỏi, nhưng tôi thấy mình còn may mắn hơn nhiều so với những người mù loà mà tôi từng gặp. Tôi buồn khi thấy những em bé đưa sấp vé số mời khách mà không biết người ta đưa lại cho mình bao nhiêu tiền. Tôi vui sau mỗi cas ghép mở băng ra bệnh nhân thấy ánh sáng. Tôi chạnh lòng khi thấy họ khóc vì không được chọn để ghép bởi người cần ghép thì đông, mà giác mạc mỗi lần tôi lấy được chỉ 1-2 cái. 
 
Tôi viết lên những dòng này là tâm sự của bản thân, tôi không nghĩ mình được giải, tôi chỉ mong sao: Nền y học phát triển có nhiều mảnh ghép nhân tạo (giác mạc nhân tạo ) để thay thế cho giác mạc tự nhiên. Người dân bớt cơ cực, không phải làm nghề độc hại nguy hiểm đến đôi mắt. Và xã hội có nhiều người hiểu biết chịu hy sinh cho người khác, hiến tặng tạng, giác mạc cho đời sau khi chết. 
 
Nền y học Việt Nam đang trên đà phát triển, tiếp nhận thành tựu khoa học thế giới và vươn xa hơn nữa, các kỹ thuật ghép tạng (gan, tim, thận, giác mạc...) tiến bộ và thành công đáng kể. Vì vậy cần lắm những đóng góp của cộng đồng để xã hội bớt đi đau khổ bệnh tật. Qua thông tin đại chúng: từ truyền thanh, truyền hình, báo giấy, báo mạng, các mạng xã hội khác...chúng tôi hy vọng sẽ phát triển cả nhân lực lẫn số lượng giác mạc được hiến tặng để chúng tôi mang lại nguồn sáng cho tất cả những người kém may mắn bị bệnh lý về giác mạc. 
 
Đặng Tuấn Đạt - Bệnh viện Nguyễn Trãi, Q5,TP HCM

10 hoạt động nổi bật trong tháng


Quảng cáo